Ngay trước cuộc
gặp với ban lãnh đạo của BP tại Nhà Trắng ngày 16-6, ông Obama đã nhắc
đến từ “một cuộc chiến”. Dĩ nhiên đó không chỉ là một cuộc chiến chống
lại lượng dầu khổng lồ đang mỗi ngày giết chết vùng biển của nước Mỹ, mà
còn là cuộc chiến với tập đoàn chịu trách nhiệm đối với thảm họa môi
trường thuộc hàng tồi tệ nhất này.
Ông Obama có vẻ đã giành chiến thắng chỉ
trong một hiệp đấu. Đó là hai cuộc nói chuyện kín, cuộc đầu trong 20
phút bắt đầu cuộc họp với ban lãnh đạo BP, có sự hiện diện của các trợ
lý thân cận của ông Obama; và cuộc sau trong 25 phút, sau cuộc họp chính
thức, chỉ giữa ông Obama với chủ tịch BP là Carl-Henric Svanberg trong
phòng Bầu dục.
Chắc chắn sẽ khó ai biết được nội dung
cuộc nói chuyện đặc biệt thứ hai. Nhưng chắc hẳn nó cực kỳ thành công để
ông Obama sau đó mạnh dạn khẳng định với dân chúng về những gì ông đã
đạt được: “20 tỉ USD đó sẽ dùng bồi thường cho người dân và các doanh
nghiệp. Và đó không phải là mức trần. Tôi đã giữ lời hứa với người dân
vùng vịnh (Mexico). BP sẽ phải đền bồi theo thiệt hại của người dân”.
Cần biết rằng chỉ một ngày trước đó,
ngày 15-6, khi ông Obama xuất hiện trên truyền hình để cam đoan với dân
chúng về việc mình sẽ có biện pháp mạnh, giới truyền thông Mỹ đã soi
từng chữ trong phát biểu của ông và nhận định nó “mơ hồ”, “nước đôi”...
Người ta thừa hiểu mối quan hệ khăng khít giữa Mỹ và Anh đến thế nào,
người ta cũng biết BP mà sụp đổ thì nước Anh cũng rúng động chứ chẳng
chơi vì khoản thuế BP đang đóng góp vào ngân sách.
Nhưng đứng trước những thiệt hại quá lớn
của dân chúng, không nhà lãnh đạo nào có quyền thờ ơ. Ông Obama đã
chứng minh với người dân Mỹ rằng ông đã bảo vệ được họ theo nguyên tắc
đã được xác lập trên khắp thế giới: kẻ gây ô nhiễm phải trả giá.
Không những thế, sau cuộc họp ngày 16-6,
đích thân chủ tịch Svanberg còn phải đứng trước giới truyền thông để
“thành thật xin lỗi” những nạn nhân ở vịnh Mexico mà trước đó vài giờ
ông đã bất cẩn gọi là “những kẻ thấp cổ bé họng”. Ông tỏ ra ăn năn trước
báo giới: “Điều tôi muốn nói trước đó là BP rất hiểu sự cố đã gây ảnh
hưởng sâu sắc đến cuộc sống của người dân dọc vùng vịnh. Tôi muốn nó
được dịch nghĩa ra không bằng ngôn từ mà bằng công việc chúng tôi đang
làm để cải thiện tốt hơn cho các gia đình và doanh nghiệp mà chúng tôi
đã gây hại”.
BP đã không dám mè nheo. Bởi họ quá hiểu
rằng đối với một doanh nghiệp, giá trị thương hiệu còn lớn hơn nhiều
những khoản tiền phải bỏ ra đền bồi cho lỗi do chính mình gây ra.